Một lỗi hệ thống suýt chút nữa đã chấm dứt sự nghiệp của tôi tại Nhật. Nhưng chính sự bao dung và cái gật đầu nhận trách nhiệm của người sếp năm ấy đã định hình nên tư duy lãnh đạo của tôi hôm nay.
Những ngày đầu chênh vênh
Tháng 8 năm 2020, tôi bắt đầu công việc tại một công ty Nhật Bản với vốn liếng tiếng Nhật ít ỏi và một tâm thế đầy lo âu. Khi đó, mọi thứ xung quanh tôi đều mới lạ và có phần quá sức, từ rào cản ngôn ngữ cho đến những quy tắc ngầm trong văn hóa làm việc nơi đây. Tôi như một người đang học đi trên băng, cố gắng từng chút một để không bị trượt ngã.
Cú sốc mang tên xóa dữ liệu
Thử thách thực sự đến khi tôi lần đầu được giao phụ trách hệ thống cho một đối tác bất động sản. Trong một phút bất cẩn, tôi đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng: xóa sạch dữ liệu quan trọng của khách hàng.
Đêm đó là một đêm không ngủ. Tôi ngồi một mình trước màn hình máy tính, cố gắng tìm mọi cách để khắc phục, nhưng càng làm, tôi càng nhận ra hậu quả có thể tồi tệ đến mức nào. Sáng hôm sau, tôi đối mặt với những ánh mắt thất vọng của đồng nghiệp và sự im lặng nặng nề từ các thành viên trong nhóm. Thậm chí, chủ tịch công ty đã bắt đầu cân nhắc việc cho tôi nghỉ việc vì nghi ngờ năng lực.
”Con người ai cũng có lúc sai”
Trong khoảnh khắc tôi tưởng chừng sự nghiệp của mình tại Nhật sẽ kết thúc, sếp trực tiếp của tôi đã đứng ra. Thay vì một trận lôi đình hay những lời chỉ trích, ông bình thản nói với mọi người:
“Con người phạm sai lầm là điều tự nhiên. Và tôi là người nhận hoàn toàn trách nhiệm về sự cố này.”
Câu nói đó như một chiếc phao cứu sinh đối với tôi. Thay vì tức giận, ông dành thời gian để chỉ cho tôi thấy mình đã sai ở đâu, giải thích điều gì là đúng và hướng dẫn tôi cách cải thiện để không bao giờ lặp lại lỗi lầm đó.
Di sản từ một nụ cười
Điều tôi nhớ nhất không phải là những bài học kỹ thuật, mà là nụ cười của sếp. Ngay cả trong những tình huống tồi tệ nhất, khi áp lực từ cấp trên và khách hàng đè nặng, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh và nụ cười trên môi.
Đó không phải là sự hời hợt, mà là bản lĩnh của một người lãnh đạo thực thụ, người dám đứng ra làm lá chắn cho nhân viên của mình.

Màu của một người lãnh đạo
Hành trình từ năm 2020 đến nay đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Bài học lớn nhất mà tôi mang theo không nằm trong sách vở, mà nằm ở chính cách hành xử của sếp năm ấy.
Hiện tại, khi đã có những nguyên tắc lãnh đạo của riêng mình, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân về tinh thần bao dung và sự tự chủ đó. Tôi muốn lưu giữ câu chuyện này như một minh chứng rằng đôi khi, chính sự tử tế và cái gật đầu nhận trách nhiệm mới là điều tạo nên một người lãnh đạo lớn.