Một chút hồi tưởng
Vượt qua những ranh giới an toàn của bản thân, hành trình 6 năm tại Nhật Bản bắt đầu từ một ngân sách eo hẹp và những lựa chọn khắt khe, để rồi định hình nên một con người kiên định của ngày hôm nay.
Phía sau là hậu phương, trước mặt là định mệnh
Mùa thu năm 2019, tôi rời Việt Nam trên chuyến bay cuối cùng của khóa BrSE B18 trước khi thế giới bước vào những ngày đóng cửa vì đại dịch. Đêm đó, hành trang tôi mang theo không chỉ là kiến thức sau 4 tháng miệt mài học tiếng, mà còn là giọt nước mắt của vợ và nét buồn trên gương mặt mẹ.

Đó là một quyết định mang sức nặng của cả một gia đình. Khi máy bay cất cánh, tôi biết mình đã bước qua “điểm không thể quay đầu”. Nhật Bản lúc đó với tôi là một ẩn số, một cơ hội, và cũng là một cuộc đánh đổi lớn nhất trong cuộc đời cho tới thời điểm đó.
”Ting ting” - giai điệu của sự chuyển mình
Rạng sáng ngày 5/10/2019, tôi đặt chân tới Narita.

Cảm giác trên chuyến tàu điện đầu tiên trở về nhà là thứ tôi sẽ nhớ mãi. Một ngày nắng đẹp, tàu không đông, nhưng âm thanh “ting ting” mỗi khi tàu dừng hoặc xuất phát cứ vang vọng mãi. Đó không chỉ là âm thanh của một phương tiện công cộng, mà là nhịp điệu của một cuộc sống mới đang bắt đầu.

Chúng tôi dừng chân tại một căn nhà gỗ nhỏ. Một vết cắt vô ý ở ngón tay ngay ngày đầu dọn dẹp, cảm giác lặng người khi không có ai để “khoe” hay than vãn về nỗi đau nhỏ nhặt đó, tất cả là những va chạm thực tế đầu tiên, nhắc nhở tôi rằng từ đây, mình hoàn toàn độc lập.

Khi sự chắt chiu định hình bản lĩnh
Sự thay đổi lớn nhất trong tôi không đến từ tiếng Nhật hay môi trường mới, mà đến từ cách tôi học cách quản lý chính mình.
Với ngân sách eo hẹp cho toàn bộ chi phí sinh hoạt trong 9 tháng, cùng với khoản vay đè nặng trên vai, tôi đã phải học cách nói “không” với nhiều ham muốn khám phá ban đầu. Tôi vốn là người ưu tiên sự an toàn và cẩn trọng về tiền bạc, nhưng chính sự khắc nghiệt của ngân sách lúc đó đã rèn cho tôi một tư duy mới: kiềm chế những niềm vui hôm nay là khoản đầu tư cho tương lai.

Đêm đầu tiên đi siêu thị, đứng trước vô vàn lựa chọn mới lạ, tôi đã chọn cho mình một bữa tối tối giản nhất có thể. Không bàn, không ghế, chúng tôi quây quần trên sàn gỗ phòng khách của ký túc xá. Bữa ăn khởi đầu ấy không chỉ để no bụng, mà còn là sự xác nhận cho một lời cam kết: tôi sẽ đi đến cùng với quyết định này.

6 năm, 6 tháng và một giá trị không đổi
Đã hơn 6 năm trôi qua kể từ buổi tối trên sàn nhà gỗ năm ấy.
Tôi của hiện tại đã có một vị thế khác, nhưng cảm giác nguyên bản của ngày đầu tiên vẫn luôn là kim chỉ nam. Quyết định rời đi năm 2019 đã dạy tôi rằng: bản lĩnh không được xây dựng trong sự đủ đầy, nó được tôi luyện trong những giới hạn. Sự kỷ luật và cẩn trọng vốn có, cộng thêm sự can trường được rèn giũa tại Nhật, đã giúp tôi định hình con người mình trong suốt một thập kỷ qua.
Hành trình này không chỉ là đi để làm việc, mà là một cuộc hành trình đi sâu vào bên trong để tìm thấy một phiên bản kiên cường, kỷ luật và trưởng thành hơn của chính mình.

Kanagawa, Tokyo - 29/4/2026