
Có những chuyến đi mà chúng ta lên kế hoạch tỉ mỉ đến từng phút, nhưng cũng có những chuyến đi mà mọi dự định bỗng chốc đổ bể, nhường chỗ cho những quyết định bộc phát và điên rồ nhất. Ngày thứ tư trong hành trình khám phá vùng đại ngàn Tohoku (Nhật Bản) đối với mình chính là một ngày như thế. Không còn là một kẻ lữ hành đi theo lịch trình định sẵn, mình đã thực sự bước vào một cuộc phiêu lưu đơn độc, đối diện với nỗi sợ hãi, thử thách giới hạn của bản thân và để rồi nhận ra những giá trị sâu sắc ẩn sâu trong tâm hồn.
Hôm nay, mình quyết định dành trọn vẹn cả ngày để tìm hiểu Miyagi – vùng đất yên bình nhưng ẩn chứa những nét hoang sơ đầy mê hoặc. Lịch trình dự kiến ban đầu khá đơn giản: buổi sáng ghé thăm Thác nước Akiu hùng vĩ, chiều lên đỉnh núi chiêm ngưỡng Hồ Katanuma huyền bí. Vì khoảng cách giữa hai địa danh này khá xa nên mình đã chuẩn bị tâm lý sẽ phải di chuyển rất nhiều. Thế nhưng, Tohoku luôn biết cách thử thách lòng người bằng những bất ngờ không báo trước.
Chờ đợi – Nốt lặng đầu tiên trên cung đường Tohoku
Sáng sớm, khi sương mù còn chưa tan hết trên những mái nhà ở Sendai, mình đã có mặt tại ga để đón tuyến tàu JR Sanzen hướng về ga Ayashi. Từ đây, mình sẽ tiếp tục bắt xe bus để đến thác Akiu. Thế nhưng, chuyến tàu sáng ấy lại trễ mất 10 phút. Ở những thành phố lớn như Tokyo, 10 phút có lẽ chỉ là một sự bất tiện nhỏ. Nhưng ở vùng quê Tohoku hoang sơ này, các chuyến bus đi xa thường cách nhau từ một đến hai tiếng đồng hồ. Và thế là, mình chính thức lỡ mất chuyến bus dự kiến.

Thay vì bực dọc, mình chọn cách mỉm cười và tự nhủ: “Chờ đợi cũng là một phần của hành trình xê dịch”. Mình ngồi lặng yên tại trạm chờ, ngắm nhìn nhịp sống chậm rãi của người dân địa phương, hít hà bầu không khí trong lành của buổi sớm mai. Sau một tiếng chờ đợi, chuyến bus tiếp theo cuối cùng cũng đến. Mất gần một giờ đồng hồ len lỏi qua những con đường uốn lượn, mình mới đặt chân đến lối vào thác Akiu. Đồng hành cùng mình lúc này là một vài vị khách du lịch khác. Chúng mình cùng nhau lặng lẽ bước sâu vào trong rừng, tiếng bước chân xào xạc trên thảm lá khô báo hiệu cho một ngày vận động đôi chân đầy năng lượng.
Tiếng reo của dòng nước và khoảng lặng dưới mái đền cổ
Nằm ẩn mình giữa những vách đá dựng đứng của vùng núi Miyagi, thác nước Akiu hiện ra như một dải lụa trắng xóa khổng lồ rủ xuống từ trời cao. Sức nước đổ xuống mạnh mẽ, bọt tung trắng xóa tạo nên những làn sương nước mát lạnh phả vào mặt. Có cái gì đó vô cùng hoang dã, nguyên sơ của vùng viễn Bắc nước Nhật hòa quyện cùng sắc vàng sắc đỏ của những tán lá thu đang độ chuyển màu. Mình đã đứng chôn chân ở đó rất lâu, đưa máy ảnh lên ghi lại khoảnh khắc này.

Bức ảnh này là tác phẩm mà mình tâm đắc nhất trong cả chuyến đi. Nó không chỉ bắt trọn được sự hùng vĩ của dòng thác, mà còn lưu giữ được cả cái linh hồn, cái tĩnh lặng mà dữ dội của mùa thu Tohoku.
Ngay cạnh lối xuống thác là một ngôi đền cổ kính nằm nép mình dưới những tán cây cổ thụ. Thời khắc mình bước vào khuôn viên đền, không gian như chùng xuống, trang nghiêm và tịch mịch lạ thường. Ngay bên cạnh chính điện, một cây phong đang thời kỳ trổ lá đỏ rực như một ngọn lửa sưởi ấm không gian hoang sơ trữ tình này.

Mình chợt nghĩ về những ẩn sĩ xưa kia, những người đã từ bỏ phồn hoa đô hội để tìm về những chốn thâm sơn cùng cốc như thế này cư ngụ. Có lẽ, chỉ ở những nơi thiên nhiên nguyên bản thế này, con người ta mới có thể gạt bỏ mọi tạp niệm, quay vào bên trong và tìm lại chính bản ngã của mình.
Hương vị thanh tao của đất trời Miyagi
Rời thác Akiu, mình bắt xe bus quay lại ga Ayashi để chuẩn bị cho chặng đường tiếp theo hướng về Naruko Onsen. Tuy nhiên, trước khi bắt đầu cuộc hành trình mới, mình quyết định tự thưởng cho mình một bữa trưa mang đậm phong vị địa phương. Mình ghé vào một quán ăn nhỏ ven đường để thưởng thức món Harako Meshi (はらこ飯) – niềm tự hào ẩm thực của tỉnh Miyagi.

Một phần cơm Harako Meshi dọn ra đẹp mắt như một bức tranh. Cơm được nấu bằng nước dùng luộc cá hồi nên thơm lừng, ngọt thanh dịu nhẹ. Phía trên phủ đầy những lát thịt cá hồi béo ngậy và một lượng lớn trứng cá hồi (ikura) tươi rói, bóng bẩy như những viên ngọc đỏ. Đi kèm là một bát canh tương trong (suimono) thanh đạm với đậu phụ, cà rốt, củ cải. Sự tươi ngon thuần khiết, không chút gia vị cầu kỳ chính là điểm nhấn giúp cân bằng vị béo của cá, mang lại một trải nghiệm ẩm thực vô cùng tinh tế.
Sự cố bất ngờ và quyết định điên rồ giữa rừng hoang
Sau khi đã nạp đầy năng lượng, mình bắt tàu tới Ichinofurukawa rồi chuyển tiếp sang một tuyến khác để đến Naruko Onsen. Thế nhưng, một sự cố lớn đã xảy ra khi mình vừa bước chân xuống ga Naruko Onsen. Khi tra cứu giờ xe bus để lên Hồ Katanuma, mình bàng hoàng nhận ra giờ chạy thực tế tại bến đã thay đổi hoàn toàn so với thông tin trên mạng. Chuyến bus gần nhất đã chạy mất từ 20 phút trước, và chuyến tiếp theo phải đợi đến tận 1 tiếng rưỡi nữa mới tới.

Đứng trước bảng giờ xe trống trơn, mình khẽ thở dài: “Tohoku quả thực không phải là vùng đất dành cho những ai phụ thuộc vào xe bus!”. Nếu tiếp tục đứng chờ, khi lên đến hồ trời chắc chắn đã sập tối và mình sẽ lỡ mất chuyến tàu về lại Sendai vào cuối ngày. Lúc này, một suy nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu mình: Tại sao không đi bộ?
Khoảng cách từ ga lên đến hồ Katanuma là khoảng 8km, nhưng ngặt nỗi đó hoàn toàn là đường đèo dốc leo lên đồi núi, xung quanh là rừng hoang không một bóng nhà.

Nghe có vẻ dở hơi, nhưng khát vọng được ngắm nhìn hồ nước núi lửa ấy đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Mình chỉnh lại quai ba lô, siết chặt dây giày và bắt đầu bước đi. Lúc đó là 13h30 trưa, trời vẫn còn hửng nắng ấm áp, mình sải bước khá nhanh và tràn đầy tự tin.
Thế nhưng, càng đi sâu vào con đường đèo, không gian xung quanh càng trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ. Không một bóng người, không một chiếc xe qua lại, chỉ có tiếng bước chân đơn độc của mình nện xuống mặt đường nhựa và tiếng xào xạc của gió ngàn.

Trong không gian vắng lặng ấy, tâm trí mình bắt đầu vẽ ra đủ thứ viễn cảnh đáng sợ. Ở vùng núi Tohoku này nổi tiếng có nhiều gấu hoang dã. “Có khi nào một con gấu hay loài thú dữ nào đó lao ra từ bụi rậm kia không?” – câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong đầu mình. Sự nghi hoặc và nỗi sợ dâng lên, nhưng mình hiểu rằng đây là quyết định của chính mình. Mình chọn cách hít một hơi thật sâu, đối mặt với nỗi sợ và tiếp tục bước đi để trải nghiệm giới hạn của bản thân.

Càng lên cao, thời tiết càng thay đổi nhanh chóng. Sương mù từ đâu tràn về, đặc quánh và dày đặc, che khuất tầm nhìn chỉ còn vài mét trước mắt. Con đường phía trước mờ ảo, những hàng cây hai bên đường đứng im lìm như đang nén chặt bầu không khí xung quanh. Quãng đường leo dốc liên tục khiến đôi chân mình bắt đầu mỏi nhừ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Nhưng kỳ lạ thay, thay vì nản lòng, một cảm giác phấn khích tột độ lại trỗi dậy trong mình. Đó là cảm giác muốn chinh phục, một niềm khao khát mãnh liệt chứng minh rằng mình có thể vượt qua thử thách này. Đây thực sự là một trải nghiệm trekking tuyệt vời nhất mà mình từng có.
Trái ngọt nơi đỉnh hồ mờ sương
Sau đúng 50 phút đi bộ ròng rã và nỗ lực không ngừng nghỉ, mình đã nhìn thấy mặt nước Hồ Katanuma hiện ra sau làn sương khói. Khi mình đến nơi, sương mù đã giăng kín lối, toàn bộ hàng quán xung quanh hồ đều đã đóng cửa im lìm.

Không gian hoang sơ, tịch mịch đến nghẹt thở. Hồ Katanuma vốn là một hồ nước miệng núi lửa, mặt nước mang một màu xanh ngọc bích kỳ ảo do nồng độ axit cao. Dưới làn sương mù mờ ảo, cảnh vật xung quanh phảng phất một nét hoang dại, cô tịch đến nao lòng.

Thông thường, người ta chỉ lên đây bằng xe hơi để dạo chơi. Nhìn quanh quất cũng chỉ có hai chiếc ô tô đậu gần đó. Có lẽ, mình là kẻ “dở hơi” duy nhất cuốc bộ suốt 8km dốc đứng từ ga lên đến tận đây dưới tiết trời này. Nghĩ đến đó, mình tự bật cười một mình giữa không gian rộng lớn. Sự điên rồ ấy hóa ra lại đem đến cho mình một cảm giác tự do vô bờ bến.

Cuộc đua với thời gian và những bước chân rệu rã
Đồng hồ lúc này đã điểm 15h. Mình chỉ có đúng một tiếng để quay trở lại ga Naruko Onsen trước 16h nếu không muốn bị lỡ chuyến tàu cuối cùng về Sendai. Không thể chần chừ, mình quyết định chọn một con đường khác để đi xuống nhằm tiết kiệm thời gian. Con đường này tuy ngắn hơn nhưng lại vô cùng khúc khuỷu, vòng vèo chạy sát mép vực rừng.

May mắn là chặng về chủ yếu là dốc đi xuống nên mình có thể tận dụng trọng lực để di chuyển nhanh hơn. Thế nhưng, sau chặng leo dốc cật lực khi nãy, đôi chân mình bắt đầu “biểu tình” dữ dội. Đầu gối mỏi nhừ, cảm giác như các khớp xương chuẩn bị rời ra khỏi cơ thể.

Nhiệt độ ngoài trời lúc này đã giảm sâu xuống chỉ còn 6 độ C, gió núi thổi buốt giá. Thế nhưng bên trong lớp áo khoác, người mình lại ướt sũng mồ hôi. Cái lạnh buốt từ bên ngoài và cái nóng hầm hập, mồ hôi chảy đầm đìa từ bên trong tạo nên một cảm giác vừa thử thách vừa sảng khoái đến khó tả.
Góc rạp phim cô độc và những món quà an ủi ngọt ngào
Mình đã chạm chân đến ga Naruko Onsen vừa vặn trước khi tàu chạy. Bước vào ga với cơ thể rệu rã nhưng ngập tràn niềm vui chiến thắng. Điều bất ngờ là phòng chờ của nhà ga này được thiết kế vô cùng đặc biệt, giống như một rạp chiếu phim mini ấm cúng.

Thời điểm mình đi là lúc dịch Covid-19 vừa mới giãn cách, lại vào khung giờ chiều của ngày trong tuần nên hầu như không có một bóng người. Ở vùng quê Tohoku, sau 16h chiều đường phố đã vắng lặng, người dân ít khi ra đường. Và thế là, mình nghiễm nhiên “độc chiếm” cả rạp phim mini này để sưởi ấm và nghỉ ngơi đợi tàu. Một trải nghiệm bình yên đến lạ lùng.
Khi tàu đưa mình trở về lại Sendai, dù cơ thể mệt nhoài nhưng mình vẫn không quên ghé mua một món đặc sản trứ danh của vùng đất này để làm phần thưởng cho bản thân: Bánh Zunda Mochi (ずんだ餅).

Zunda Mochi có vẻ ngoài vô cùng mát mắt với một lớp màu xanh mướt bao phủ bên ngoài. Lớp màu xanh ấy chính là Zunda – phần nhân được làm từ đậu nành non (đậu nành Nhật Edamame) luộc chín, nghiền nhuyễn rồi trộn thêm chút đường và muối để giữ nguyên hương vị tự nhiên.

Bên dưới lớp đậu nành non ấy là những viên bánh giầy mochi dẻo quánh, dẻo thơm. Khi cắn một miếng, vị ngọt dịu thanh mát hòa quyện cùng mùi thơm bùi, ngầy ngậy đặc trưng của đậu nành tươi tạo nên một cảm giác vô cùng dễ chịu, xua tan đi mọi mệt mỏi của một ngày dài hành xác.
Nhưng một đĩa mochi ngọt ngào vẫn chưa đủ để lấp đầy chiếc bụng đói cồn cào sau chuyến bộ hành xuyên rừng. Mình quyết định đi bộ thêm một đoạn để tìm kiếm một quán mì Ramen. Và giữa lòng thành phố Miyagi, mình đã tìm thấy một quán mì Jiro-style Ramen (mì ramen kiểu Jiro) – một biểu tượng của sự no nê và đậm đà.

Bát mì khổng lồ được dọn ra khiến mình không khỏi trầm trồ. Phần nước dùng xương heo (tonkotsu) sẫm màu, béo ngậy và đậm đà đến từng giọt, nâng đỡ những sợi mì rất dày, dai và cứng cáp. Nhưng điểm ấn tượng nhất chính là “ngọn núi” giá đỗ và bắp cải luộc cao ngất ngưởng phủ phía trên, ăn kèm với những lát thịt xá xíu dày cộm và một lượng lớn tỏi băm nhuyễn ở góc bát. Vừa húp sùm sụp làn nước dùng nóng hổi, vừa nhai sợi mì dai giòn, cái vị nồng ấm của tỏi băm lan tỏa sưởi ấm toàn bộ cơ thể đang run rẩy vì lạnh. Đây chính là cái kết hoàn hảo nhất cho một ngày dài đầy biến động.
Khép lại ngày thứ tư tại Tohoku bằng một bát mì ấm nóng, mình chợt nhận ra rằng: những khoảnh khắc đẹp nhất của chuyến đi đôi khi không nằm trong những danh lam thắng cảnh được tô vẽ tỉ mỉ, mà nằm chính ở những lúc chúng ta dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám đối mặt với khó khăn và vượt lên chính mình. Chuyến đi bộ xuyên rừng sương mù Miyagi ngày hôm nay đã giúp mình tìm lại được sự tĩnh lặng, sự kiên định và một bản ngã mạnh mẽ hơn giữa đại ngàn Tohoku bao la. Các bạn có dám thử một lần bước đi mà không cần bản đồ như thế không?