
Có những chuyến đi không chỉ đơn thuần là việc di chuyển từ tọa độ này sang tọa độ khác trên bản đồ, mà là cuộc hành trình đi sâu vào thế giới nội tâm của chính mình. Hôm nay là ngày thứ 5 – ngày cuối cùng trong chuyến hành trình khám phá Tohoku đầy thương nhớ của mình. Điểm đến hôm nay là Fukushima, một vùng đất từng gánh chịu thảm họa kép sóng thần và hạt nhân, nhưng ẩn sau lớp tro tàn quá khứ ấy là một sức sống mãnh liệt và những cảnh sắc thiên nhiên đẹp đến nao lòng.
Lịch trình ngày cuối của mình gói gọn trong hai trải nghiệm lớn: khám phá Lâu đài cổ kính Aizu-Wakamatsu và bước lên chuyến tàu huyền thoại JR Tadami đi xuyên tỉnh, trước khi quay trở về với nhịp sống hối hả của Tokyo. Hãy cùng mình bước lên chuyến hành trình đầy ắp những bất ngờ và suy tư này nhé các bạn!
Chút Luyến Lưu Nơi Ga Sendai Cổ Kính
Sáng sớm, mình xuất phát từ ga Sendai khi trời còn mờ sương. Trước khi nói lời tạm biệt với thành phố bình yên này, mình đã đứng lặng lại một vài phút ở quảng trường phía trước để ngắm nhìn nhà ga lần cuối.

Các bạn biết không, ga Sendai được thiết kế vô cùng độc đáo, trông uy nghi và cổ kính tựa như lối vào của một tòa lâu đài thời Edo. Giữa không gian hiện đại xung quanh, kiến trúc này như một gạch nối hoàn hảo giữa quá khứ và hiện tại. Đứng trước sự hùng vĩ ấy, mình chợt nhận ra rằng mỗi nhà ga không chỉ là điểm trung chuyển, mà còn là nơi chứng kiến biết bao cuộc hội ngộ và chia ly, chứa đựng những hoài bão xê dịch của những kẻ lữ hành như chúng mình.
Sự “Nhầm Lẫn” Kỳ Diệu Trên Chuyến Tàu Sang Chảnh
Theo kế hoạch, mình sẽ đón chuyến tàu Tadami để bắt đầu hành trình thưởng ngoạn thiên nhiên. Thế nhưng, đời không như là mơ và chính những sự cố ngoài ý muốn lại dệt nên những kỷ niệm đáng nhớ nhất. Vì quá vội vàng và chưa quen cung đường, mình đã bước nhầm lên chuyến tàu Ozatoro Tembo Ressha.

Ngay khi vừa bước chân vào toa tàu, mình đã cảm thấy có điều gì đó “sai sai”. Ôi, sao chiếc tàu này lại sang chảnh đến thế này? Những hàng ghế bọc da màu đỏ ấm áp, bóng bẩy, không gian nội thất cực kỳ sang trọng và đẳng cấp, hoàn toàn khác biệt so với những chuyến tàu trải nghiệm thông thường. Và tất nhiên, chiếc tàu cao cấp này không nằm trong danh mục ưu đãi của tấm vé JR Pass quyền lực mà mình đang sở hữu.
Sau khi đi được một đoạn ngắn, mình đã chủ động hỏi nhân viên soát vé và ngã ngửa khi biết mình đã lên nhầm tàu. May mắn thay, người Nhật luôn vô cùng tử tế và lịch thiệp. Họ hướng dẫn mình nên xuống ở trạm kế tiếp để bắt chuyến tàu ngược lại.

Thế nhưng, vì đoàn tàu đặc biệt này chỉ dừng ở một số địa điểm du lịch nhất định, mình đã chọn bước xuống ở một nhà ga nhỏ hoang sơ nằm giữa thung lũng sâu mọc đầy cây lá đỏ. Sự nhầm lẫn này không làm mình bực bội, trái lại, nó mang đến một cảm giác phấn khích tột độ khi được đặt chân đến một nơi hoàn toàn ngoài dự kiến.
Gặp Gỡ Vị Trưởng Ga Đặc Biệt Ở Ashinomakionsen
Trạm dừng chân bất đắc dĩ của mình là ga Ashinomakionsen (芦ノ牧温泉駅). Và các bạn có tin vào những nhân duyên kỳ lạ không? Chính tại nhà ga nhỏ bé, yên bình này, mình đã có một khoảnh khắc vô cùng thú vị và đáng yêu.

Nhà ga này nổi tiếng khắp Nhật Bản bởi có một vị “trưởng ga” vô cùng đặc biệt: một chú mèo siêu cấp đáng yêu! Chú ta khoác trên mình bộ đồng phục trang nghiêm, thong thả đi tuần tra quanh sân ga với phong thái vô cùng quyền lực nhưng không kém phần ngộ nghĩnh. Nhìn ngắm biểu cảm lười biếng của “vị trưởng ga” bốn chân này, mọi mệt mỏi và lo âu trong mình dường như tan biến hết. Đúng là cuộc sống luôn giấu kín những món quà ngọt ngào ở những khúc quanh mà ta ít ngờ tới nhất!
Thành Cổ Aizu-Wakamatsu Trầm Mặc Trong Mưa Thu
Vì chuyến tàu tiếp theo phải mất đến 1 tiếng rưỡi mới tới, mình quyết định thay đổi lịch trình một chút: ghé thăm thành cổ Aizu-Wakamatsu trước. Trời bắt đầu đổ những cơn mưa thu nhè nhẹ, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng Tohoku.

Suốt 5 ngày đi bộ liên tục, đôi chân của mình đã bắt đầu đau nhức và biểu tình dữ dội. Thế nhưng, ngọn lửa khám phá bên trong mình vẫn bùng cháy mạnh mẽ, không gì có thể lung lay được ý chí ấy. Mình bước đi chậm rãi dưới làn mưa, lắng nghe tiếng nước róc rách chảy dưới những con hào sâu hoắm bao bọc xung quanh tòa thành uy nghiêm.

Đi sâu vào khuôn viên bên trong, mình như bị hớp hồn bởi một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. Những hàng cây cổ thụ đang mùa thay lá, ngả dần sang sắc vàng óng ả và đỏ rực rỡ, lấp lánh dưới những giọt nước mưa tinh khiết. Cảnh tượng này làm mình bồi hồi nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến đất nước mặt trời mọc vào mùa thu hai năm trước – một cảm giác vừa thân thương, vừa bâng khuâng khó tả.

Khác với sự hoành tráng, tấp nập của lâu đài Osaka, lâu đài Aizu-Wakamatsu mang một nét đẹp trầm mặc, tĩnh lặng và đầy kiên cường. Tòa thành với mái ngói đỏ độc nhất vô nhị đứng sừng sững giữa đất trời, trường tồn qua bao thăng trầm của lịch sử như biểu tượng cho tinh thần Samurai bất khuất của vùng đất này.
Chuyến Tàu Thường Nhật Và Kỳ Quan Thiên Nhiên Tadami
Sau khi rời lâu đài, mình quay lại ga để bắt chuyến tàu Tadami chính thức. Đúng như dự đoán, đây là một chuyến tàu phổ thông bình thường, không sang xịn mịn như chuyến tàu mình đi nhầm hồi sáng, nhưng lại mang đến cảm giác mộc mạc, gần gũi vô cùng.

Toa tàu sạch sẽ, những chiếc ghế đệm êm ái màu xanh dương tạo cảm giác vô cùng dễ chịu cho một hành trình dài xuyên tỉnh. Mình nhanh chóng chọn cho mình một vị trí sát cửa sổ để có thể thu trọn mọi khoảnh khắc xinh đẹp của thiên nhiên vào tầm mắt.

Mình đã từng đi rất nhiều chuyến tàu ở Nhật, ngắm nhìn nhiều phong cảnh khác nhau, nhưng đây là lần đầu tiên mình được trải nghiệm một chuyến tàu len lỏi sâu vào ruột núi rừng, đi qua những vùng đất được mệnh danh là nguyên thủy và thuần khiết nhất của xứ Phù Tang.

Qua ô cửa kính, bức tranh thiên nhiên Tohoku hiện ra chân thực và sống động đến nghẹt thở. Những dòng sông xẻ dọc núi đồi, những con suối nhỏ uốn lượn mang một màu xanh ngọc bích trong vắt, sâu thẳm. Nhìn ngắm làn nước trôi lững lờ giữa những vách đá phủ đầy rêu phong và lá đỏ, mình cảm thấy đầu óc nhẹ bẫng, mọi muộn phiền, áp lực của cuộc sống thường nhật cứ thế mà trôi xuôi theo dòng nước.

Mình đã không ngừng bấm máy để ghi lại những khoảnh khắc tuyệt diệu này. Dưới đây là một trong số những thước phim mà mình tâm đắc nhất, nơi mà ranh giới giữa con người và thiên nhiên dường như bị xóa nhòa:
Tàu cứ thế lầm lũi tiến về phía trước, vượt qua vô số cây cầu sắt bắc ngang qua vực sâu, mở ra những góc nhìn ngoạn mục về vẻ đẹp hoang sơ, kỳ vĩ của núi rừng Tohoku. Cảm giác lúc ấy giống như mình đang ngồi trên một chuyến tàu cổ tích đi tìm kiếm những điều thuần khiết nhất còn sót lại trên thế giới này.
Sau hành trình kéo dài một tiếng rưỡi đầy cảm xúc, chuyến tàu dừng bánh tại ga Aizu-Kawaguchi (会津川口駅). Thật ý nghĩa khi mình đến đây đúng vào dịp vùng Tohoku đang tưng bừng kỷ niệm 50 năm tuyến Tadami hoạt động – tuyến đường sắt được vinh danh là một trong những tuyến tàu ngắm cảnh mùa thu và mùa đông đẹp nhất thế giới chạy dọc theo dòng sông Tadami thơ mộng.

Đi Thật Xa Để Trở Về Với Chính Mình
Trước khi lên tàu Shinkansen để trở về Tokyo, kết thúc hoàn toàn chuyến đi Tohoku 5 ngày, mình đã đứng lặng lại khá lâu tại ga Fukushima.

5 ngày trôi qua như một cái chớp mắt. 5 ngày, 5 vùng đất khác nhau, mang lại cho mình những trải nghiệm, những kỷ niệm và những góc nhìn hoàn toàn mới mẻ. Mình đã nhìn thấy một thế giới rộng lớn bao la ngoài kia, nhìn thấy nghị lực phi thường của con người Fukushima khi vực dậy từ đống đổ nát của thảm họa thiên tai.
Có những lúc trong cuộc sống, chúng ta mải miết chạy theo những guồng quay hối hả mà quên mất cách dừng lại để lắng nghe bản thân. Chuyến đi Tohoku lần này đã cho mình cơ hội đó – cơ hội để tự soi rọi, để hiểu thêm về những giới hạn và mong muốn thực sự của chính mình.
Tạm biệt Tohoku bình yên và kiên cường, hẹn gặp lại vào một mùa tuyết trắng tinh khôi không xa! Còn các bạn, các bạn đã sẵn sàng xách ba lô lên và đi tìm câu trả lời cho riêng mình chưa?